Tôi rất vui thích được hiện diện giữa các bạn. Hẳn nhiên, nhân dịp này, tôi muốn chia sẻ một vài góc nhìn chân thành của tôi với các bạn.

Thật đau lòng nhìn vào điều kiện hiện tại của giáo dục. Sự ra đời của một con người tự do và lành mạnh là không thể trong một điều kiện ở nơi mà, dưới cái tên của giáo dục, tất cả các loại nô dịch được nuôi dưỡng.

Những nguyên nhân gốc rễ cho nhân loại xấu xí và què quặt bị bắt gặp được ẩn nấp trong nền giáo dục của chúng ta. Giáo dục hiện tại đã cắt lìa con người khỏi tự nhiên một cách rõ ràng, nhưng đã không thể đem tới sự sinh ra của bất kỳ tinh hoa nào, bất kỳ văn hoá nào. Thay vào đó nó đã cho ra đời cuộc sống phi tự nhiên. Mọi thế hệ tiếp tục áp đặt điều phi tự nhiên này lên thệ hệ kế tiếp. Và khi điều phi tự nhiên này được xem như tinh hoa và văn hoá, chẳng có gì ngạc nhiên nếu hành động áp đặt ấy mang màu sắc của một hành vi đạo đức. Khi một tội ác tự đeo mặt nạ như đức hạnh, nó trở nên rất nguy hiểm.

Đó là lý do tại sao bóc lột giấu mình phía sau phục vụ, bạo lực trên danh nghĩa phi bạo lực và phi tự nhiên đeo mặt nạ của tinh hoa. Chẳng phải không có lý do mà phi tôn giáo trú ngụ trong những ngôi đền tôn giáo. Phi tôn giáo không bao giờ tự nó hiện diện trực diện và trần trụi.

Tôi muốn nhìn vào giáo dục, phơi bày nó. Tôi hy vọng bạn sẽ không cảm thấy tệ. Tôi chẳng thể giúp gì, nên cần thiết phải làm vậy. Để nhìn thấy linh hồn thực sự của giáo dục cần phải bỏ đi cái gọi là y phục, bởi vì trong những bộ quần áo đẹp đẽ tuyệt vời, chắc chắn một số linh hồn xấu xí, không lành mạnh đang trú ngụ; mặt khác cuộc sống của nhân loại đáng lẽ ra không nên đầy căm ghét, bạo lực, và phi tôn giáo.

Khi chúng ta tìm thấy những trái đắng, độc trên cái cây cuộc sống, liệu điều đó có nhắc nhở chúng ta về việc chúng ta vẫn đang gieo trồng những hạt giống sai lầm? Nếu những hạt giống là đúng, làm sao những quả sai lầm có thể trưởng thành được? Thực tế về việc cây đầy những quả độc hại chỉ ra điều gì nữa? Nếu con người được nhận thấy là sai lầm, hẳn là giáo dục không đúng.

Có thể là bạn không thể đang tư duy trên cùng những dòng với tôi, và những suy nghĩ của tôi có thể không phù hợp với của bạn, nhưng tôi thực sự không muốn bạn đồng ý với tôi; tất cả điều tôi yêu cầu là bạn hãy lắng nghe tôi. Chỉ thế là quá đủ. Đủ để lắng nghe sự thật, một cách yên lặng. Chỉ có dối trá khăng khăng đòi được tin. Sự thật mang tới những kết quả chỉ qua việc nó được lắng nghe.

Lắng nghe đúng đắn sự thật trở thành sự chấp nhận nó.

Những góc nhìn của tôi có thể khác hay đối nghịch với các kinh sách giáo dục. Tôi chẳng là nhà giáo dục học cũng chẳng là nhà xã hội học. Tuy nhiên, may mắn cho tôi, bởi vì một người càng biết nhiều kinh sách, càng khó để trở nên biết cuộc sống. Các kinh sách luôn là chướng ngại trong việc biết chân lý. Trong một tâm trí đầy kinh sách, suy ngẫm ngừng diễn ra. Không phải một tâm trí không bị đè nặng, trong sạch, không thành kiến là cần thiết cho suy tư sao? Các kinh sách và nguyên tắc tạo ra các bên. Thế thì không thể có một cái nhìn không thành kiến và hồn nhiên về cuộc sống và những vấn đề của cuộc sống.

Đối với những người mà kinh sách quan trọng hơn, giải pháp trở thành quan trọng hơn vấn đề. Người này bắt đầu nhìn các vấn đề trong phạm vi giải pháp của anh ta, thay vì tìm kiếm các giải pháp trong phạm vi của các vấn đề. Nó tạo ra một tình huống ngu ngốc thế, nơi mà các vấn đề không những không được giải quyết mà lại gia tăng. Toàn thể lịch sử loài người minh chứng cho điều đó.

Tại sao suy nghĩ và hành động của con người lại quá khác biệt và mâu thuẫn thế? Đây là kết quả của những giải pháp dựa trên kinh sách, và những nguyên tắc đang bị áp đặt lên cuộc sống. Giải pháp đã không lộ ra từ vấn đề, chúng đã bị áp đặt lên các vấn đề. Giải pháp thì ở phía ngoài và vấn đề thì ở phía trong. Giải pháp thì ở trong sự hiểu biết, vấn đề gắn liền với cuộc sống. Xung đột nội tại này đã trở thành tự vẫn.

Sự mất trí đang tiếp diễn bên trong nền văn minh giờ đây đã đi đến một trạng thái bùng nổ. Toàn bộ loài người hoảng sợ bởi sự bùng nổ tiềm tàng này. Nhưng bạn có thể đạt được điều gì bởi sợ hãi? Điều được cần là không sợ hãi, mà phải hiểu và nhận ra toàn bộ tình huống với sự dũng cảm.

Tôi sẽ không mang các kinh sách vào giữa, bởi vì tôi không muốn bị mù quáng bởi các giải pháp. Tôi muốn lôi kéo sự chú ý của bạn vào những sự thật có thể chỉ được thấy bằng cách nhìn thẳng vào các vấn đề. Không thể nhìn thẳng vào cuộc sống hay sao? Chúng ta không thể nhìn thẳng vào cuộc sống như con người đầu tiên lẽ ra đã nhìn hay sao? Tâm trí của chúng ta không thể nhìn cuộc sống đơn giản, tự nhiên và tự do sao?

Tôi coi đây là vấn đề cơ bản nhất đương đầu với giáo dục. Là không tốt nếu giáo dục làm tâm trí một người bị đè nặng, phức tạp và già cỗi. Một tâm trí bị đè nặng và già cỗi tước đoạt của một con người tri thức, niềm vui và vẻ đẹp của cuộc sống. Bằng các kinh nghiệm tri thức, niềm vui và vẻ đẹp của cuộc sống, một tâm trí trẻ trung được cần đến. Thể xác nhất định trở nên già cỗi, nhưng tâm trí thì không; tâm trí có thể vẫn luôn trẻ trung. Tâm trí có thể vẫn trẻ trung cho tới thời khắc sau cuối của cái chết, và chỉ tâm trí ấy mới hiểu được những bí ẩn của sự sống và cái chết. Chỉ tâm trí ấy mới là tâm trí tôn giáo.

Nhưng nền giáo dục hiện tại không thức tỉnh mà nhồi nhét tâm trí, thế nên nó trở nên già cỗi. Bởi bị nhồi nhét với tất cả các loại ý nghĩ, tâm trí bị đè nặng và mệt mỏi. Nuôi nấng ý nghĩ nghĩa là nuôi nấng trí nhớ. Nó không loé lên tư duy hay hiểu biết. Trí nhớ không phải là hiểu biết. Trí nhớ là máy móc. Hiểu biết là ý thức.

Ý nghĩ không được mang đến cho bạn mà được đánh thức trong bạn. Nơi nào ý nghĩ được đánh thức, tâm trí luôn trẻ trung. Nơi nào tâm trí trẻ trung, cuộc sống là một thách thức bất biến. Có những cánh cửa của ý thức đẩy làn gió trong lành và ánh sáng của mặt trời đang mọc bước vào. Khi một người trở nên bị cầm tù bởi các ý nghĩ và lời nói của những người khác, khả năng bay lên bầu trời chân lý của chính anh ta bị phá huỷ.

Nhưng nền giáo dục làm gì? Nó đang dạy làm như thế nào để suy nghĩ hay nó chỉ được thoả mãn bằng cách nuôi dưỡng cái chết, những suy nghĩ vay mượn? Có sức mạnh nào khác làm một người sống động hơn sức mạnh của tư duy không? Nhưng cũng chẳng có gì làm một người thiếu sinh động và cứng nhắc hơn là học những tư tưởng của người khác. Sự tích luỹ tư tưởng của người khác mang lại tính ngu si. Bởi sự tích luỹ tư tưởng nên tư duy và hiểu biết không được sinh ra. Quá nhiều nhấn mạnh lên trí nhớ máy móc trong sự sinh ra của tư duy và hiểu biết là tai hại.

Đức tin và tin cậy ràng buộc bạn, trong khi hoài nghi giải phóng. Nhưng bởi hoài nghi tôi không ngụ ý ngờ vực. Ngờ vực chỉ là dạng phủ định của tin cậy và đức tin. Không tin cậy cũng chẳng ngờ vực nhưng hoài nghi được cần đến. Tin cậy và ngờ vực cả hai đều là cái chết của hoài nghi. Và nơi nào không có sự mãnh liệt giải phóng của hoài nghi, nơi ấy cũng không có bất kỳ tìm kiếm nào cho chân lý hay sự đạt được.

Sự mãnh liệt của hoài nghi trở thành tìm kiếm. Hoài nghi là khao khát, hoài nghi là ước ao. Trong ngọn lửa của hoài nghi, lực lượng cuộc sống được khuấy động và tư duy được sinh ta. Nỗi đau của hoài nghi là nỗi đau ra đời của tư duy. Người nào trốn chạy nỗi đau này thì bị tước đoạt sự ra đời của tư duy.

Chúng ta có hoài nghi không? Chúng ta có hoài nghi những ý nghĩa và giá trị nền tảng của cuộc sống không? Nếu không, thì chắc chắn nền giáo dục của chúng ta đã sai đâu đó. Có thể không có căn cứ đúng nào khác cho giáo dục ngoại trừ việc hoài nghi đúng. Nếu không có hoài nghi, làm sao có thể có tìm kiếm nào đó? Nếu không có hoài nghi, làm sao sẽ có bất kỳ bất mãn nào? Nếu không có hoài nghi, làm sao sự tồn tại của bạn sẽ kéo dài để biết và đạt tới chân lý? Đó là lý do tại sao tất cả chúng ta đã trở thành những vũng nước nông của sự mãn nguyện, và linh hồn chúng ta vẫn chưa là những dòng sông tuôn chảy không ngừng trong sự tìm kiếm đại dương.

Ai đã tạo ra sự cứng nhắc này? Nó rõ ràng được tạo ra bởi nền giáo dục và các giáo viên của chúng ta. Thông qua trung gian là các giáo viên, tâm trí con người đã bị trói buộc, một cách tinh tế, trong nô dịch. Sự lợi dụng xảo quyệt này rất cũ kỹ. Những lý do cho sự lợi dụng thì nhiều – các tôn giáo, các tu sĩ, các nhà cầm quyền, những quyền lợi bất di bất dịch của xã hội, người giàu và các chính trị gia.

Chính trị gia chưa bao giờ thích rằng mọi người có khả năng nào đó để suy nghĩ, bởi vì nơi nào có tư duy nơi đó có những mầm mống của nổi dậy. Tư duy là cơ bản nổi dậy, bởi vì tư duy không bao giờ mù quáng, tự nó có mắt của mình. Tư duy không thể bị xoay cách này khác khác; nó không thể bị buộc chấp nhận hay làm mọi thứ bạn muốn. Nó không thể bị buộc là một tín đồ mù quáng.

Đó là lý do tại sao các chính trị gia không bao giờ có thiện cảm với tư duy; họ thiện cảm với trung thành. Trung thành là mù quáng. Nếu một người mù quáng thì anh ta có thể bị lợi dụng. Nếu một người mù quáng thì anh ta có thể bị làm cho gây hại chính lợi ích của mình. Sự mù quáng của một người làm anh ta trở thành nạn nhân của đủ loại lợi dụng, cho nên trung thành được dạy và tin cậy được dạy. Đây là cái các tôn giáo đã làm. Đây là cái các chính trị gia đã làm. Các chính trị gia sợ mọi người có khả năng suy nghĩ. Nếu tư duy nảy sinh, sẽ không có đẳng cấp và không có tầng lớp. Bóc lột tiền bạc cũng không thể. Cũng không thể thanh minh sự bóc lột như là kết quả của đời sống quá khứ.

Song hành với tư duy sẽ đến một cuộc cách mạng ở tất cả các cấp độ và trong tất cả các mối quan hệ, và thế thì cả các chính trị gia lẫn biên giới các quốc gia đều không thể tồn tại. Không bức tường nào ngăn cách người với người có thể tồn tại. Do đó, các chính trị gia đều sợ tư duy. Để bảo vệ chống lại nỗi sợ này nên hệ thống giáo dục hiện tại được sáng chế ra như nó vậy. Cái gọi là giáo dục này là một phần của âm mưu lớn đã tiếp diễn trong hàng trăm năm. Trước khi các tu sĩ chi phối nó, giờ thì các chính trị gia chi phối nó.

Trong sự thiếu vắng tư duy, một cá nhân mạnh mẽ không thể được tạo ra bởi vì điều rất nền tảng của tính cá nhân đang bị thiếu. Cái gì là hòn đá nền tảng của tính cá nhân? Nó chẳng phải là khả năng tư duy độc lập hay sao? Nhưng khả năng này bị phá huỷ trước sự ra đời của nó. Kinh Gita được dạy, Kinh Koran được dạy, Kinh Thánh được dạy, và tư duy trong sự thoả thuận với cấu trúc của họ được dạy. Còn gì có thể sai hơn là kiểu tư duy này? Lặp lại mù quáng được dạy và đấy họ gọi là tư duy.

Nơi nào có một căn cứ, một cấu trúc, đức tin hay sự trung thành được trao, tư duy là không thể. Để tư duy, tâm trí phải tự do với tất cả các cấu trúc. Nếu giáo dục đưa những cấu trúc định trước vào tâm trí, nó không đúng đắn. Giáo dục nên cung cấp sự tỉnh táo và sự thận trọng để tâm trí không theo chiều hướng trong những cấu trúc định trước. Giáo dục nên cung cấp một sự am hiểu để tâm trí không trở thành nô lệ của những ước định và cũng để khả năng tư duy độc lập có thể nảy sinh. Nếu sự quan tâm đúng đắn được trao, điều này chắc chắn xảy ra. Những hạt mầm của tư duy độc lập có sẵn trong mọi người. Trong thời tiết đúng đắn những hạt mầm này có thể đâm chồi.

Có ai không yêu tự do? Có ai không khao khát tư duy và trí tuệ độc lập của chính mình? Nhưng ở nơi toàn thể hệ thống giáo dục được phát minh nhằm nô dịch hoá con người hơn là đảm bảo tự do cho anh ta thì tình huống lại khác. Trong trường hợp đó đấy là một ngạc nhiên thật sự rằng một vài cá nhân có thể bảo vệ chính họ khỏi trở thành những cỗ máy mặc dù đã trải qua cấu trúc giáo dục cho sự nô dịch. Không thành tựu nào lớn hơn việc bảo vệ được tính cá nhân của một người thậm chí sau khi trải qua những cấu trúc giáo dục như thế này.

Các trường đại học đã đạt tới đỉnh cao với hiệu quả của họ trong việc phá huỷ những tinh thần độc đáo. Nhiều nhấn mạnh được phủ lên kỷ luật, chỉ để lấy đi tự do của con người. Sự thiếu trí tuệ được hoá trang bởi kỷ luật. Nếu có trí tuệ thì kỷ luật được sinh ra bởi chính nó trong cuộc sống một con người. Không cần thiết học kỷ luật, nó tới từ sự hoà hợp của chính nó.

Osho
Nguồn: trantrungkien.com

Nghiên cứu tôn giáo
Ta có thể ẩn mình trong vỏ hạt dẻ những vẫn là Thượng Đế của vũ trụ vô biên.
Share:
Nghiên cứu tôn giáo

Leave a reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *