Hành trình tinh thầnTrích đoạn kinh sách

GHI CHÉP CUỐI ĐỜI CỦA KRISHNAMURTI (2): BỎ LẠI NHỮNG ỒN ÀO

Thứ hai, ngày 28 tháng 2 năm 1983

Đang đi bằng máy bay tại độ cao 41000 feet từ một lục địa này sang một lục địa khác, bạn không thấy gì cả ngoại trừ tuyết, hàng dặm tuyết; tất cả núi non và những quả đồi phủ đầy tuyết và những con sông cũng bị đóng băng lại. Bạn thấy chúng trôi giạt lang thang, ngoằn ngoèo không mục đích, khắp mặt đất. Và ở xa phía dưới, những nông trại xa xăm phủ đầy băng và tuyết. Một chuyến bay mệt nhọc kéo dài mười một tiếng đồng hồ. Hành khách đang chuyện vãn với nhau để quên lãng thời gian. Có một cặp vợ chồng ngồi phía sau người ta và họ không bao giờ ngừng nói chuyện, không bao giờ nhìn thấy vẻ đẹp tuyệt vời của những quả đồi và núi non, không bao giờ nhìn thấy những hành khách khác. Rõ ràng họ mê mải trong tư tưởng riêng của họ, trong những vấn đề riêng của họ, trong những huyên thuyên của họ. Và cuối cùng, sau chuyến bay êm đềm lâu và mệt, trong không sinh khí của mùa đông, bạn đặt chân xuống một thị trấn trên biển Thái bình dương.

Sau những ồn ào và náo nhiệt, bạn bỏ lại thành phố thô tục, la hét, lan rộng, xấu xí và đầy những cửa hàng gần như bán cùng những loại hàng hóa. Bạn bỏ lại tất cả những thứ đó đằng sau khi bạn đi quanh đường xa lộ ven biển Thái bình dương xanh, theo bờ biển, trên một con đường đẹp, lang thang qua những quả đồi, thường xuyên gặp gỡ biển; và khi bạn bỏ lại biển Thái bình dương đằng sau rồi vào vùng quê, khúc khuỷu uốn quanh vô số những quả đồi nhỏ, thanh bình, yên lặng, đầy trang nghiêm lạ lùng của vùng quê, bạn vào thung lũng. Bạn đã sống ở đó suốt sáu mươi năm qua và mỗi lần bạn lại kinh ngạc khi vào thung lũng này. Nó rất an bình, hầu như không bị con người tác động. Bạn vào cái thung lũng có hình thể gần giống một cái tách bao la, một cái tổ chim. Sau đó bạn rời ngôi làng nhỏ và leo lên khoảng 1400 feet, qua hàng dãy và hàng dãy vườn cam cùng những cánh rừng nhỏ. Không khí tràn ngập hương thơm do hoa cam nở rộ. Toàn thung lũng đầy hương thơm đó. Và hương thơm của nó ở trong cái trí của bạn, trong tâm hồn của bạn, trong toàn thân thể bạn. Có một cảm giác kỳ lạ nhất khi sống trong một hương thơm kéo dài khoảng ba tuần lễ hay nhiều hơn. Và có một yên lặng trong núi non, một sự cao quý. Và mỗi lần bạn nhìn những quả đồi đó và hòn núi cao, trên 6000 feet, bạn rất ngạc nhiên khi thấy rằng một vùng đất như thế vẫn còn tồn tại. Mỗi lần bạn đến cái thung lũng thanh bình và yên tĩnh này đều có một cảm giác của sự xa cách lạ lùng, của sự tĩnh lặng thăm thẳm và sự lan rộng mênh mang của thời gian chậm lại.

Con người đang cố gắng làm hư hỏng thung lũng này nhưng nó đã được bảo tồn. Và những hòn núi sáng hôm đó quá kỳ diệu. Gần như bạn có thể chạm vào chúng. Vẻ uy nghi, ý thức vô hạn của vĩnh cửu ở đó trong chúng. Và bạn yên lặng bước chân vào ngôi nhà nơi bạn đã sống trên sáu mươi năm và bầu không khí, bầu khí quyển, nếu người ta có thể dùng từ ngữ này, thiêng liêng; bạn có thể cảm thấy nó. Hầu như bạn có thể tiếp xúc được. Vì đã có mưa khá nhiều, bây giờ đang là mùa mưa, tất cả những quả đồi và những khe nhỏ của hòn núi đều xanh tươi, um tùm, tràn trề nhựa sống – quả đất đang mỉm cười đầy mãn nguyện, cùng hiểu rõ tịch mịch và sâu thẳm về sự hiện hữu riêng của nó.

“Ông đã lặp đi lặp lại rằng cái trí, hoặc nếu ông thích hơn, bộ não, phải yên lặng, phải tự làm trống không chính nó khỏi mọi hiểu biết mà nó đã thâu lượm, không chỉ để được tự do mà còn để hiểu rõ trọn vẹn một điều gì đó không thuộc thời gian hoặc không thuộc tư tưởng hoặc không thuộc bất kỳ hành động nào. Ông đã nói về điều này bằng nhiều phương cách khác nhau trong hầu hết những buổi nói chuyện và tôi thấy rằng điều này khó khăn ghê lắm, không những nắm bắt ý tưởng, chiều sâu của nó mà còn cảm thấy của trống không tĩnh lặng, nếu tôi có thể sử dụng từ ngữ đó. Tôi đã không bao giờ có thể cảm thấy được sự thâm nhập của tôi trong nó. Tôi đã cố gắng dùng nhiều phương pháp khác nhau để chấm dứt sự huyên thuyên của cái trí, sự bận rộn vô tận với một sự việc này hay một sự việc khác, chính sự bận rộn này tạo ra những vấn đề của nó. Và khi người ta sống người ta bị trói buộc trong tất cả sự việc này. Đây là cuộc sống hàng ngày của chúng tôi, sự buồn chán, những câu chuyện xảy ra trong một gia đình, và nếu không nói chuyện lại luôn luôn có truyền hình hay một quyển sách. Dường như cái trí luôn luôn đòi hỏi được bận rộn, được di chuyển từ một sự việc này qua một sự việc khác, từ hiểu biết này đến hiểu biết kia, từ hành động này sang hành động khác cùng chuyển động không ngừng nghỉ của tư tưởng.”

‘Như chúng ta đã vạch rõ, tư tưởng không thể chấm dứt được bởi sự cương quyết, bởi một quyết định của ý chí, hay bởi sự khao khát mãnh liệt để thâm nhập vào cái chất lượng của trống không tĩnh lặng, bất động đó.’

“Tôi phát hiện chính bản thân tôi khao khát một sự việc gì đó mà tôi nghĩ, mà tôi cảm thấy, là sự thật, mà tôi muốn có, nhưng nó luôn luôn lẩn tránh tôi, nó luôn luôn vượt khỏi tầm tay tôi. Tôi đã đến, như tôi vẫn thường đến, để nói chuyện với ông: tại sao trong cuộc sống hàng ngày của tôi, trong cuộc sống bổn phận nhiệm vụ của tôi, lại không có sự ổn định, sự bao dung của tĩnh lặng đó? Tại sao không có cái này trong cuộc sống của tôi? Tôi đã tự hỏi chính mình là tôi sẽ phải làm gì đây. Tôi cũng nhận ra rằng tôi không thể làm gì nhiều lắm, hoặc là tôi không thể làm bất kỳ điều gì về nó. Nhưng nó cứ ở đó đeo đẳng kèo nài. Tôi không thể gạt nó đi được. Ước gì tôi có thể trải nghiệm nó một lần, rồi thì chính trải nghiệm đó sẽ ấp ủ tôi, và chính hồi tưởng đó sẽ cho một ý nghĩa đến một cuộc sống khá ngu xuẩn. Vì thế tôi đã đến để tìm hiểu, để xem xét kỹ lưỡng vấn đề này: tại sao cái trí – có lẽ từ ngữ bộ não nghe hợp lý hơn – lại cả quyết khẳng định rằng nó phải được bận rộn? ”

Krishnamurti

Ông Không dịch (Thư viện Hoa Sen)

 

Nghiên cứu tôn giáo
Ta có thể ẩn mình trong vỏ hạt dẻ những vẫn là Thượng Đế của vũ trụ vô biên.
Share:
Nghiên cứu tôn giáo

Leave a reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *