Hành trình tinh thầnTrích đoạn kinh sách

GHI CHÉP CUỐI ĐỜI CỦA KRISHNAMURTI (4): Bạn nên quên ngay từ ngữ thiền định

Sáng nay thời tiết mát mẻ, trong lành và có ánh sáng mà chỉ California có được, đặc biệt ở vùng đất phía nam của nó. Một ánh sáng quá khác thường. 

Có thể chúng tôi đã đi khắp thế giới, ít ra cũng là hầu hết mọi vùng trên thế giới, đã trông thấy vô số những ánh sáng và những đám mây khác nhau trong nhiều vùng đất của quả đất. Những đám mây ở Hà Lan rất thấp; ở đây California những đám mây tương phản bầu trời xanh dường như ôm trọn vĩnh cửu ánh sáng – cái ánh sáng mà chỉ những đám mây khổng lồ mới có được, với hình thể và chất lượng vượt trội của chúng. 

Một buổi sáng rất đẹp và mát mẻ. Và khi bạn leo lên con đường núi đá đến một độ cao đáng kể rồi nhìn xuống về phía thung lũng bạn trông thấy từng dãy này sang dãy khác những cây cam, cây mơ và những quả đồi vây bọc thung lũng, nó như thể là bạn ở ngoài thế giới này, bạn hoàn toàn không còn lệ thuộcvào tất cả mọi sự vật, vào sự rã rời, vào những hành động và những phản ứng xấu xa của con người. Bạn bỏ lại tất cả những thứ này đằng sau khi bạn leo lên và leo lên con đường đầy đá đó. Bạn bỏ lại đằng sau xa thật xa phía dưới bạn sự ngạo mạn, sự hãnh tiến, sự thô tục của những bộ đồng phục, những đồ trang trí lủng lẳng khắp lồng ngực bạn, và sự hão huyền lẫn những trang phục kỳ dị của các vị giáo sĩ. Bạn bỏ lại tất cả những thứ này đằng sau. 

Và khi bạn lên cao nữa bạn suýt giẵm lên con cút mẹ và một tá hoặc nhiều hơn những con con bé xíu và chúng vừa kêu chíp chíp vừa chạy tán loạn vào mọi lùm cây. Khi bạn cứ tiếp tục lên cao và ngoái nhìn trở lại, con mẹ đã quây những con con lại và chúng cảm thấy được bảo bọc hoàn toàn dưới đôi cánh của con mẹ. 

Bạn phải leo nhiều tiếng đồng hồ để đến được một độ cao đáng kể. Trong một số ngày bạn trông thấy một con gấu chạy qua và nó không thèm chú ý. Và những con nai bên kia đường rãnh, nhưng chúng cũng không thèm quan tâmCuối cùng bạn đến được độ cao của một đoạn bằng phẳng có đá và qua những quả đồi hướng tây nam bạn trông thấy biển ở xa, quá xanh, quá lặng lờ, quá lãng đãng. Bạn ngồi trên một tảng đá, bằng phẳng, bị nứt rạn, nơi mặt trời trong thế kỷ này tiếp nối thế kỷ khác, không một chút thương xót, chắc là đã làm rạn nứt nó. Và trong những khe nứt nhỏ xíu bạn trông thấy những sinh vật bé tí chạy lon ton chung quanh, và có sự tĩnh lặng hoàn toàntuyệt đối và vô hạn. Một con chim lớn – họ gọi nó là con kên kên – đang lượn quanh trên bầu trời. Ngoại trừ chuyển động đó không còn thứ gì khuấy động ngoài những con côn trùng bé tí này, nhưng tĩnh lặng đó chỉ hiện hữu nơi trước đó con người chưa hiện diện; thật thanh bình

Bạn bỏ lại mọi thứ đằng sau trong ngôi làng nhỏ rất xa dưới bạn. Tuyệt đối mọi thứ: nhận dạng của bạn, nếu bạn có, những của cải của bạn, sở hữu về những trải nghiệm của bạn, những kỷ niệm của bạn về những sự vật mà có một ý nghĩa nào đó với bạn – bạn bỏ lại tất cả mọi thứ đằng sau, thật xa dưới đó giữa những cánh rừng và những vườn cam rực rỡ. Ở đây có tĩnh lặng tuyệt đối và bạn hoàn toàn cô đơn

Sáng nay quá tuyệt vời và không khí mát mẻ mỗi lúc lại lạnh lẽo hơn bao bọc quanh bạn, và bạn không còn bị tác động bởi mọi thứ. Không gì cả và vượt khỏi không gì cả. 

Bạn nên quên ngay từ ngữ thiền địnhTừ ngữ đó đã bị làm sai lạc ý nghĩa. Nghĩa chung của từ ngữ đó – suy xét kỹ càng, cân nhắc, nghĩ về – khá tầm thường và chung chung. Nếu bạn muốn hiểu được bản chất của thiền định bạn nên thật lòng quên ngay từ ngữ đó vì bạn không thể đo lường bằng những từ ngữ cái không thể đo lường, cái vượt khỏi mọi đánh giá. Không một từ ngữ nào có thể chuyển tải được cái đó, cũng không có bất kỳ mọi hệ thống, mọi khuôn mẫu của tư tưởngrèn luyện hay kỷ luật. Thiền định – hay một từ ngữ nào đó nếu chúng ta có thể tìm được một từ ngữ khác mà không bị biến dạngquá, đã bị bóp méo thành tầm thường, hư hỏng, và đã trở thành phương tiện để kiếm thật nhiều tiền – nếu bạn có thể gạt đi từ ngữ đó, vậy thì bạn bắt đầu yên lặng và nhẹ nhàng cảm thấy một chuyển động không thuộc thời gian. Lại nữa từ ngữ chuyển động ám chỉ thời gian – điều gì được hàm ý là một chuyển động không khởi đầu hay kết thúc. Một chuyển động trong ý nghĩa của một con sóng: sóng này tiếp nối sóng khác, không khởi đầu từ đâu và không có bãi biển nào để vào. Nó là một con sóng vô tận

Thời gian, dù chậm thế nào chăng nữa, gây phiền toáiThời gian có nghĩa tăng trưởngtiến hóa, để trở nên, để thành tựu, để học hỏi, để thay đổi. Và thời gian không là phương thức của cái đó vượt khỏi từ ngữ thiền địnhThời gian không có liên hệ gì với cái đó. Thời gian là hành động của ý chí, của ham muốn, và ham muốn bằng mọi cách không thể [một từ hay những từ không thể nghe được ở đây] – cái đó vượt khỏi từ ngữ thiền định

 Ở đây, ngồi trên tảng đá đó, cùng bầu trời xanh – xanh kinh ngạc – không khí thật tinh khiết, không bị ô nhiễm. Ra xa dãy núi này là sa mạc. Bạn có thể thấy nó, hằng dặm dài. Đó thực sự là một trực nhậnkhông thời gian của cái là. Chỉ có trực nhận đó mới có thể nói được nó là. 

Bạn đang ngồi đó ngóng chờ cái gì dường như nhiều ngày, nhiều năm, nhiều thế kỷ. Khi mặt trời đang đi xuống biển bạn leo xuống thung lũng và mọi sự vật quanh bạn sáng ngời, cọng cỏ đó, cây sơn đó [một loại cây dại], cây khuynh diệp vút cao đó và quả đất đang nở hoa. Phải mất thời gian để đi xuốngcũng như là đã phải mất thời gian để leo lên. Nhưng cái đó không thời gian không thể đo lường được bởi những từ ngữ. Và thiền định chỉ là một từ ngữ. Cội gốc của thiên đàng ở trong tĩnh lặng vĩnh cửu và thăm thẳm . 

Krishnamurti

Ông Không dịch

Nghiên cứu tôn giáo
Ta có thể ẩn mình trong vỏ hạt dẻ những vẫn là Thượng Đế của vũ trụ vô biên.
Share:
Nghiên cứu tôn giáo

Leave a reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *