Hành trình tinh thầnTrích đoạn kinh sách

GHI CHÉP CUỐI ĐỜI CỦA KRISHNAMURTI (5): KHI MÙI CỦA NHỮNG CUỘC ĐẤU ĐÁ TAN LOÃNG

Ngày 11 tháng 3 năm 1983 

Sáng nay thật đẹp, rất thoáng đãng và thú vị. Có sương trên mỗi chiếc lá. Và khi mặt trời mọc chầm chậm, lặng lẽ lan tràn khắp mảnh đất đẹp đẽ, có thanh bình vô hạn trong thung lũng này. Những cây cam đầy quả, những quả nhỏ nhưng nhiều lắm. Dần dần mặt trời chiếu sáng mỗi cái cây và mỗi quả cam. Khi bạn ngồi trên mái hiên nhìn ra thung lũng, có những cái bóng dài của buổi sáng. Cái bóng cũng đẹp như cái cây. Chúng tôi muốn đi ra ngoài, không phải trong một chiếc xe hơi, nhưng dạo chơi giữa cây cối, cảm nhận không khí trong lành và hương thơm của nhiều quả cam và những bông hoa, và nghe âm thanh của quả đất.

Sau đó người ta leo thẳng lên đỉnh đồi, nhìn xuống thung lũng rộng. Quả đất không thuộc bất kỳ người nào. Nó là quả đất mà tất cả chúng ta phải sống trong nhiều năm, cày bừa, gặt hái và tàn phá.

Bạn luôn luôn là một vị khách trên quả đất này và có sự mộc mạc của vị khách. Mộc mạc còn sâu xa hơn chỉ sở hữu một ít đồ dùng. Từ ngữ mộc mạc đã bị làm sai lạc ý nghĩa bởi những thầy tu, bởi những khất sĩ, bởi những ẩn sĩ. Ngồi trên quả đồi cao đó một mình trong sự cô đơn của nhiều sự vật, nhiều tảng đá và những động vật nhỏ lẫn những con kiến, từ ngữ đó không còn ý nghĩa gì cả.

Qua những quả đồi ở khoảng cách rất xa là biển cả rộng lớn và sáng lấp lánh. Chúng ta đã đập vỡ quả đất này thành quả đất của bạn và quả đất của tôi – quốc gia của bạn, quốc gia của tôi, lá cờ của bạn và lá cờ của anh ấy, tôn giáo đặc biệt này và tôn giáo của con người ở nơi nào khác. Thế giới, quả đất, bị phân chia, bị đập vỡ. Và ủng hộ cho nó chúng ta chiến đấu và cãi cọ, và các chính trị gia thụ hưởng trong quyền lực của họ để duy trì sự phân chia này, không bao giờ nhìn thế giới như một tổng thể. Họ không có cái trí toàn cầu. Họ không bao giờ cảm thấy được cũng như không bao giờ nắm bắt được cái khả năng vô hạn của không dân tộc tính, không phân chia, họ không bao giờ có thể hiểu rõ sự xấu xa của quyền lực của họ, của địa vị của họ và của cảm thấy quan trọng của họ. Họ đều giống như bạn hay một người khác, chỉ vì họ chiếm giữ chỗ ngồi của quyền lực cùng những tham vọng và ham muốn nhỏ nhen tầm thường, và vì thế duy trì, hiển nhiên là một thái độ bộ tộc với cuộc sống, từ khi con người hiện diện trên quả đất này. Họ không có cái trí không gắn kết với bất kỳ vấn đề nào, với bất kỳ những lý tưởng, những học thuyết nào – một cái trí hành động vượt khỏi sự phân chia của chủng tộc, văn hóa, và những tôn giáo mà con người đã sáng chế ra.

Những chính phủ phải tồn tại chừng nào mỗi người không tự thân là ngọn đèn , chừng nào anh ấy không sống cuộc sống hàng ngày của anh ấy bằng trật tự, trân trọng, làm việc cần cù, quan sát, học hỏi. Anh ấy thích được sai bảo phải làm cái gì hơn. Anh ấy đã được sai bảo phải làm cái gì bởi những người thời cổ xưa, bởi những giáo sĩ, bởi những vị thầy, và anh ấy tuân phục những mệnh lệnh của họ, những kỷ luật tự hủy hoại khác thường của họ như thể họ là những thần thánh trên quả đất này, như thể họ biết tất cả những hàm ý của cuộc sống quá phức tạp này.

Đang ngồi ở đó, cao hơn tất cả cây cối, trên một tảng đá có âm thanh riêng của nó giống như mọi sự vật đang sống trên quả đất này, và nhìn ngắm bầu trời xanh, khoáng đãng, không hoen ố, người ta tự hỏi không hiểu con người sẽ phải mất bao lâu nữa để học hỏi cách sống trên quả đất này mà không còn những cãi cọ, những mắng nhiếc, những chiến tranh và xung đột. Con người đã tạo ra xung đột bởi vì sự phân chia quả đất của anh ấy, theo ngôn ngữ, theo văn hóa, theo bề mặt thiển cận. Người ta tự hỏi không hiểu con người, mà đã tiến hóa qua quá nhiều thế kỷ của thương đau và sầu khổ, khắc khoải và vui thú, sợ hãi và xung đột, sẽ phải mất bao lâu nữa để hưởng được một cuộc sống hoàn toàn khác hẳn.

Khi bạn ngồi yên lặng không nhúc nhích, một con mèo rừng, một con linh miêu, leo xuống. Vì gió đang thổi lên từ thung lũng nó không nhận thấy mùi của con người đó. Nó vừa kêu gừ gừ vừa cà xát thân thể vào một tảng đá, cái đuôi nhỏ cong lên, và tận hưởng điều kỳ diệu của quả đất. Sau đó nó biến mất xuống quả đồi vào trong những bụi thấp. Nó đang bảo vệ chỗ ẩn náu của nó, hang động của nó hay là nơi ngủ của nó. Nó đang bảo vệ cái gì nó cần, đang bảo vệ những con mèo con của nó, và đang canh chừng nguy hiểm. Nó sợ hãi con người nhiều hơn mọi thứ khác, con người mà tin tưởng vào thần thánh, con người mà cầu nguyện, con người của sự giàu có cùng khẩu súng của anh ấy, cùng giết chóc bừa bãi của anh ấy. Bạn hầu như có thể ngửi thấy mùi của con linh miêu khi nó đi ngang qua. Bạn không cựa quậy, hoàn toàn bất động đến nỗi thậm chí nó không bao giờ thèm nhìn bạn; bạn là thành phần của tảng đá đó, thành phần của chung quanh.

Tại sao, người ta tự hỏi, con người không nhận ra rằng người ta có thể sống hòa bình, không có những chiến tranh, không có bạo lực; con người sẽ phải mất bao nhiêu thời gian, bao nhiêu thế kỷ này sang thế kỷ khác để nhận ra việc này? Từ những thế kỷ quá khứ của một ngàn ngày hôm qua, anh ấy đã không học được gì cả. Bây giờ anh ấy là gì sẽ là tương lai của anh ấy.

Đang quá nóng trên tảng đá đó. Bạn có thể cảm giác sức nóng đang gom tụ lại qua quần của bạn vì vậy bạn đứng dậy và đi xuống và theo đường đi của con linh miêu đã biến mất từ lâu rồi. Cũng có những sinh vật khác: con chuột chũi, con rắn chúa và một con rắn rung chuông. Chúng lặng lẽ đi loanh quanh để làm công việc của chúng. Không khí buổi sáng đã không còn; từ từ mặt trời ở phía tây. Sẽ phải mất một hoặc hai tiếng đồng hồ trước khi mặt trời lặn đằng sau những quả đồi kia với hình thể tuyệt vời của đá và những màu sắc xanh, đỏ, vàng của hoàng hôn. Sau đó đêm tối sẽ bắt đầu, những âm thanh của ban đêm sẽ tràn đầy không gian, chỉ khi đêm đã khuya sẽ có sự tĩnh mịch hoàn toàn. Cội gốc của thiên đàng thuộc về trống không mênh mang, vì trong trống không có năng lượng, vô hạn, bao la và thăm thẳm.

Krishnamurti

Ông Không dịch

Nghiên cứu tôn giáo
Ta có thể ẩn mình trong vỏ hạt dẻ những vẫn là Thượng Đế của vũ trụ vô biên.
Share:
Nghiên cứu tôn giáo

Leave a reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *