Chúng tôi đã nói rằng có hai cách thức khác nhau và theo hướng nguợc nhau để thăm dò cái siêu thức. Cách thức thường thấy nhất có thể gọi là đi xuống : giống như một cơn trào, một sự đột nhập của những yếu tố cao siêu vào trường ý thức. Có thể coi đó là một kiểu cảm ứng từ xa (télépathie, thường được gọi là “thần giao cách cảm” – N.D.) theo chiều dọc ; cảm ứng – từ xa vì giữa cái tôi hữu thức và Ngã có một khoảng cách lớn. Sự đột nhập ấy biểu hiện dưới hình thức những trực giác, những ngẫu hứng, tài năng sáng tạo, nhũng xung lục có tác động nhân đạo hay anh hùng. Đó cũng có thế là những hiện tượng ngoạii tâm lý (parapsychologiques) đặc thù, mà một số có thể đưa chúng ta tới chỗ chấp nhận rằng, thông qua cái vô thức và ba trình đô của nó, những ảnh hưởng và những xung lục có nguồn gốc bên ngoài cá nhân đã đến với ý thức.

Một cách thức quan hệ và tiếp xúc khác mà chúng ta có thể xác lập cùng với cái siêu thức là cách đi lên. Cách thức này là nâng cái tôi hữu thức và, cùng với nó, cả khu vực hữu thức lên những trình độ cao hơn, cho đến khi bước vào một khu vực mà thường chúng ta không hay biết, vì nó ở bên trên trình độ thông thường của ý thức chúng ta. Điều đó được chứng minh rõ hơn trong sơ đồ của chúng tôi.

Khu trung tâm ở đó là trình độ thông thường của ý thức, khu vực bình thường của nó, với cái tôi hữu thức nằm ở chính giũa. Khi có sự nâng cao nội tâm, nó di chuyển và lên tới trình độ siêu thức và, lúc đó, khu vục hữu thức đến để thu nạp nội dung của cái siêu thức và ngày càng tiến gần tới Ngã tâm linh.

Sau đây chúng tôi sẽ bàn tới cách đi xuống, còn bây giờ, trong chương này, chúng ta hãy thăm dò cách đi lên có liên hệ vói cái siêu thức.

Tôi đã gọi sự đi lên này là sự đi lên nội tâm (ascesion intérieure). Thậm chí tôi có thể nói đó là “trò leo núi” tâm lý. Cách gọi này không phải chỉ là một sự so sánh có tính gợi ý nào đó. Nó phản ảnh một sự giống nhau hiện thực, một quan hệ tượng trưng chặt chẽ. Để làm sáng tỏ điều đó, tôi sẽ trích vài câu của giáo sư Ettore Carrucio, nhà toán học ưu tú và là một nhà leo núi không kém phần xuất sắc.

Hình thức giống nhau đầu tiên có liên quan với những động cơ khác nhau có thể thúc đẩy chúng ta trèo lên, về mặt thể chất cũng như về mặt nội tâm. Carrucio nói rất đúng :

Thnh thoảng, niềm say mê leo núi có nhng kích thưc thuộc về ý chí của siêu nhân, nói theo kiểu Nietzsche, khi khẳng định quá mức sức mạnh ca cá nhân, khi vượt qua nhũng khó khăn tột độ, khi đụng phải nhng nguy hiểm nghiêm trọng.

Giống như vậy, xung lực thúc đẩy vượt qua những trình độ bình thường của đời sống tâm lý có thể là để tìm kiếm hay khẳng định một sự vượt trội, mong muốn phát triển những năng lực cho phép chi phối những kẻ khác, một “ý chí uy quyền” (volonté de puissance) theo cách nói của Nietzsche, một khát vọng giành được nhũng quyền năng siêu bình thưòng, “thần diệu”. Đó là một sự vận động về căn bản là vị kỷ, dù dôi khi nó nấp đằng sau những lối nói tâm linh giả.

Một động cơ chung khác của hai kiểu đi lên ấy là tìm kiếm sự trốn thoát đời sống thông thường, trốn thoát hiện thực chung bị coi và đưọc cảm nhận như tầm thường, chán ngán hay nặng nề, nói cách khác, không thỏa mán về mặt này hay mặt khác. Đó là một phản ứng thường thấy đối với những bó buộc của một đời sống hiện đại nhạt nhẽo, nhất là ở các thành phố lớn.

Động cơ thứ ba là sự quyến rũ của cái bí ẩn, cái khác thường, cái huyền bí, bao giờ cũng kêu gọi người ta chinh phục, khám phá, phát hiện ra cái mối ở bên kia cuộc đời này, và thể nghiệm những gì bất thưòng. Xung lực mãnh liệt này được Homère nhân cách hóa trong nhân vật Ulysse và cả cuốn Odyssée đều thấm đượm chủ đề này. Biểu hiện hiện đại của nó là sự tìm kiếm những thể nghiệm khác thường để chiếm lĩnh chúng bằng tất cả mọi phưong tiện, kể cả việc dùng các chất ma túy khác nhau. Cần phải chú ý tới động cơ này để hiểu ra nhiều sự kiện hiện thời.

Động cơ thứ tư là ở sự lôi cuốn, quyến rũ tự thân của phiêu lưu, khó khăn và nguy hiểm, không kể tới những kết quả và những phần thưỏng có thể chờ đợi là thế nào. Có thể lấy ví dụ bằng những nhà hàng hải cố đơn đi lại trên các đại dương trên một chiếc tàu nhỏ bé. Đó cũng chính là trường hợp của lối leo núi phiêu lưu, muốn lên tới các đỉnh núi một cách ít nguy hiểm hơn, theo những hành trình mới, khó hơn.

Đôi khi động cơ này kết hợp với động cơ thứ ba, và điều đó giải thích tại sao nhiều người trẻ tuổi không thèm chú ý tới những cảnh cáo hay những nguy hiểm mà họ đang lâm vào, và lại càng không đếm xỉa tới những ngăn cấm hay những bó buộc bên ngoài. Cần phải thừa nhận sự kiện này đối với vấn đề ma túy : trong việc đề phòng hay trị liệu, cần phải dựa vào những sức mạnh tâm lý. Đừng có ảo tưỏng là chỉ cần nói cho mọi người biết những rủi ro và nguy hiểm là đủ để họ tránh được ma túy. Nhưng đây không phải là chỗ để nhấn mạnh điểm này.

Động cơ thứ năm, thường rất mạnh và không được lẫn lộn nó với các động cơ trên đây, dù người ta thường thấy nó liên kết ở những mức độ nào đó với những động cơ ấy : đó là sự hấp dẫn, sự quyến rũ của những gì thật sự là cao siêu, có một giá trị lớn và mang bản chất tâm linh đích thực. Theo cách nhìn này, như Giáo sư Carrucio viết, môn leo núi “hiện ra như một nhánh của lối sống khổ hạnh, gắn liền với cảm giác tôn giáo dướii những hình thúc khác nhau của nó, từ thời cổ đại đến ngày nay”. Còn Guido Rey thì dùng hình ảnh thơ mộng cùa những ngưòi leo núi trong một ngôi đền :

Nhng đỉnh xung quanh là những bàn th, nơi thực hành nhng nghi lễ huyền bí, có khi kinh khủng, cách xa con mắt của những người khác ; và đôi khi đó cũng là nơi thc hành nghi lễ kinh khng hơn và thần thánh hơn.

Hình ảnh ấy rất có ý nghĩa. Nó cắt nghĩa tại sao những ngọn núi luôn luôn gây ra sự hấp dẫn và quyến rũ vô tận, và tại sao tất cả các dân tộc đều coi núi là có tính chất thiêng liêng, cũng như tại sao những người leo núi cảm thấy trạng thái hứng thú, dâng cao về nội tâm.

Đây là một đoạn trích dẫn giúp làm sáng tỏ điều đó, rút từ sự nghiên cứu tuyệt vời của E. Monot-Herzen về chủ đề này, nhan đề Ad summun per quadratum (trong hình học tượng trưng, quadratum hay hình vuông chỉ đáy của một hình tháp), được công bố trong Tạp chí Action et Pensée (Hành động và tư duy) tháng Chạp năm 1956 :

Khi đi vào nơi ẩn cao siêu của Cervin, người dẫn đường, Joseph Pession, nói vi tôi : “Vào đến đây là chúng ta vứt bỏ tt cả nhng ni khổ trần thế rồi… Bây gi chúng ta lọt vào một thế gii hoàn toàn mới mẻ”. Khi leo lên được một đỉnh cao, một người mang vác thốt lên rằng anh ta nghe thấy giọng nói của các thiên thần và từ nay anh ta sẽ có thể chết sung sưng.

Họa sĩ Albert Groos, theo lời con trai ông là Carlo kể lại, trong bảy mươi năm trời đã ấp ủ tình yêu say mê đối với Cervin, tình yêu này đã biến thành một cảm giác huyền bí. Monot-Herzen nói về điều đó như thế này :

Cảm giác này cũng giống như cảm giác của Groos và Guido Rey, hai người đã cùng nhau viết một cuốn sách về Cervin, và cũng hoàn toàn giống như cảm giác ca tôi. Trong năm mươi năm trời, tôi đã leo ngọn núi này ti mưòi chín lần, mỗi lần lại tr về vi một phát hiện mi và một nỗi vui mừng mi.

Người ta biết rằng người Ấn Độ coi những đỉnh cao Himalaya như nơi ngụ của các thần thánh, và đối với người Hy Lạp, thì thần thánh ngụ trên núi Olype. Họa sĩ lớn nhất của Nhật Bản Hokusai đã vẽ hơn một trăm lần tên gọi ngọn núi thiêng liêng Fuji (Phú Sĩ), ngọn núi được coi như ngôi đền của một vị thánh gọi là “Công chúa Hoa Nở”, ví với một đoá hoa hồng và dáng nở của nó. Trong một bức tranh của Hokusai, người ta thấy đỉnh Fuji Yama lấp lóa ánh mặt trời, còn ở những sườn núi của nó thì một cơn dông tố nổ ra. Những bằng chứng khác cho biết có những ngôi đền được xây trên núi, Moise cũng nhận được thiên khải trên núi Sinai, và Christ thì hóa mình trên Núi Tabot và truyền giảng trên núi đó.

Hãy xem xét kỹ hơn và chính xác hơn sự giống nhau giữa các giai đoạn đi lên về tinh thần và leo núi. Trong cả hai trường hợp, sự đi lên đòi hỏi một sự chuẩn bị cẩn thận.

Người miền núi phải có một sự phát triển cơ bắp bằng cách tập thể dục và bằng những cách khác để leo núi. Trước khi chạm trán với núi, phải đủ khỏe mạnh ở đồng bằng rồi. Lao mình vào một cuộc leo núi sẽ là điều ngu xuẩn nếu không đủ súc mạnh để đi hay để tập thể dục. Đó là điều hiển nhiên, nhưng lại không được thừa nhận và chú trọng khi thực hiện những sự đi lên về tâm linh, đôi khi còn không chuẩn bị gì cả.

Trong Tổng hợp tâm lý, bao giờ chúng tôi cũng nhấn mạnh tới sụ cần thiết phải làm một sự tổng hợp thật tốt về tâm lý cá nhân, phải nắm vững việc sử dụng các năng lượng và các chức năng thông thường của con người, trước khi lao mình vào sự phát triển những năng lượng và chức năng cao hơn, trước khi lao mình vào sự khám phá cái siêu thúc. Nếu không làm như thế, người ta sẽ lâm vào những sự mất cân bằng tâm lý, có thể rất nghiêm trọng.

Nhưng chỉ chuẩn bị về thể chất hay tâm lý cũng không đủ, cần phải có một hiểu biết, ít nhất trên lý thuyết, về cái vùng mà chúng ta sắp mạo hiểm bước vào. Đối với những ngọn núi đã được thăm dò ít nhiều, đã có các bản đồ, các chỉ dẫn, các mô tả do những người từng mạo hiểm trèo lên đó cung cấp cho. Trong lĩnh vực tâm lý, những điều đó cũng tương ứng với những hiểu biết đã đạt được về cái siêu thức nằm trong những văn bản của những ai đã từng thể nghiệm về các trình độ cao siêu ấy. Càng có ít hơn nữa là những mối liên hệ cá nhân có thế kết nối với những người đã thăm dò chiều cao ấy : những ngưòi hướng dẫn tâm linh đích thực – tôi nhấn mạnh “đích thực”, vì nhiều người tự coi là như thế nhưng thật ra không phải.

Với hai sự chuẩn bị này, người ta có thể đương đầu với sự đi lên. Đây đúng là đi lên, chứ không phải bay lên ; nó gồm có nhiều giai đoạn. Có hai sự mô tả, cả hai đều bổ ích và giúp hiểu rõ, về một sự đi lên như vậy : đầu tiên là sự đi lên của Dante trên núi Chuộc tội, đó là đối tượng của Khúc ca thứ hai trong Hài kịch thần thánh. Xét theo quan điểm của Tổng hợp tâm lý và ý nghĩa tâm linh, tác phẩm này có thể đem lại cho chúng ta nhiều chỉ dẫn có ích, bao giờ cũng hợp thòi, vì những khó khăn và trở ngại phải vượt qua phần lớn đều giống thế.

Thứ hai là sự đi lên núi Carmen, do thánh Jean de la Croix mô tả trong một tập sách dày. Nó đặc biệt mang tính chất khổ hạnh, nhung lại chứa đựng nhiều kho tàng chân thực về hiểu biết tâm lý và giảng dạy, mà nếu dịch sang ngôn ngữ hiện đại và tách khỏi khung cảnh lịch sử, thì có thể rất có ích. Xin lấy một ví dụ : Jean de la Croix mô tả tỉ mỉ các trạng thái khô cằn, lạnh giá của “đêm tối” sau những thể nghiệm vui vẻ đầu tiên, ấm áp và giàu cảm giác. Các trạng thái ấy phù hợp với cảnh lạnh giá và sương mù mà một người leo núi phải đi qua khi trèo lên, trước khi lên tới đỉnh cao rực rõ ánh nắng.

Hình ảnh tượng trưng của núi và sự trèo lên ấy được dùng trong nhiều phương pháp trị liệu tâm lý khác nhau. Một giáo sự y học lâm sàng ở Darmstadt, bác sĩ Carl Happich, nhà trị liệu tâm lý có nhiều bệnh nhân, đã sử dụng ba tình huống tuợng trưng để suy ngẫm : đứng trên một bãi cỏ, trèo lên một ngọn núi và đứng trên một tháp chuông.

Phương pháp đi lên nội tâm bằng cách hình dung sự trèo lên một ngọn núi ấy cũng được Desoiie dùng trong kỹ thuật “thức tỉnh giấc mơ”, rồi được bác sĩ Vireỉ phát triển và sửa đổi dưới tên gọi “Hình ảnh tinh thần” hay “trị liệu bằng giấc mơ”  (Onithérapie).

Trong phương pháp vẽ tự phát, không hiếm cảnh tưởng tượng ra một ngọn núi đã được chinh phục hay đang phải trèo lên.

Tầm quan trọng của những tượng trưng, như tấm gương phản chiếu hay vật trung gian của một hiện thực tâm linh, đuợc mô tả trong sơ đồ sau đây:

       

Trong biểu đồ này, có một trung tâm bên ngoài có thể được đùng làm tấm gương phản chiếu Ngã tâm linh.

Đôi khi, người ta cảm thấy dể dàng hơn một sự phản ảnh của Ngã tâm linh : thay vì trực tiếp thấy được nó, người ta nhìn thấy hình ảnh phản hồi do trung tâm bên ngoài đưa lại. Trung tâm này có thể là chính người thầy thuốc trị liệu, mẫu mực lý tưỏng, nhưng cũng có thể là một tượng trưng như ngọn núi. Có thể sử dụng nhiều loại tượng trưng và những hình ảnh tượng trưng giống với hình ảnh đi lên ấy.

Trong Tổng hợp tâm lý, chúng tôi dùng những bài tập thuộc loại này, đầu tiên là bài tập leo núi Chuộc tội đã nhắc tới trên đây. Hài kịch thần thánh có thể được coi như bản trường ca về Tổng hợp tâm lý, vì nó mô tả ba giai đoạn lớn : đầu tiên là đi xuống địa ngục, đó là giai đoạn phân tâm học, đi xuống những chốn sâu của cái vô thức thấp ; rồi đi lên núi Chuộc tội, một sự đi lên nội tâm ; và cuối cùng, Thiên đường tượng trưng cho những giai đoạn đạt tới ý thức tâm linh cao hơn.

Một nhóm tượng trưng khác được dùng khi tập theo truyền thuyết Thánh Graal, bài tập này được mô tả trong cuốn sách của tôi : Tổng hợp tâm lý, Các nguyên lý và các kỹ thuật (Épi, Paris, 1993).

Những tượng trưng này không phải chỉ có hiệu quả trị liệu ; chúng ít ra cũng có hiệu quà, nếu không phải là nhiều hon thế, trong việc chinh phục những chiều cao rực rỡ của cái siêu thức, để khám ra ở đó tất cả những điều kỳ lạ, và sử dụng tất cả những kho báu ở đó.

Giống như việc trèo lên một ngọn núi có thể đi theo nhiều lộ trình khác nhau, cũng có những “con đường nội tâm” khác nhau, thích hợp với những tính khí khác nhau, nhũng kiểu tính cách khác nhau, để đạt tới nhũng đỉnh cao siêu thức và tiếp xúc với Ngã tâm linh. Có con đường thần bí, có con đường tình yêu, có con đường mỹ học được Platon diễn đạt thành cái thang nổi tiếng của vẻ đẹp, có con đường suy ngẫm, v.v…

Ổ đây tôi chì xin nói tới con đường suy ngẫm, vì nó đi vào trường tổng hợp tâm lý trực tiếp hơn.

Giai đoạn thứ nhất, có thể coi như tương ứng với sự chuẩn bị đã nói trên đây, là giai đoạn tĩnh tâm, tập trung, chuyển từ ngoại vi vào trung tâm, tự tách ra, nói cách khác, giải thoát trường ý thức khỏi những nội dung thông thường của nó. Ý thức chúng ta nói chung bị phân tán ra nhiều đối tượng khác nhau nằm trong trường của nó ; ngoài ra, nó thường xuyên nhận được những thông điệp, nhũng “thông tin” – nói theo ngôn ngữ điều khiển học – từ thế giới bên ngoài, cũng như từ nhiều trình độ khác nhau của cái vô thức. Do đó, trước khi dùng bất cứ phương pháp nào khác, cần phải “trở về với chính mình”, tức là tập trung ý thức vào cái tôi hữu thức, nằm chính giữa khu vực hữu thức, ở trình độ bình thường của nó.

Cần phải giữ im lặng, không những ở bên ngoài mà cả trong nội tâm. Về điểm này, tôi xin dẫn ra câu trả lời xác đáng của một bậc thầy. Khi có một môn đồ nói với ông: “Con đã nhắm mắt lại và không còn nhìn thấy thế giới nữa, con đã bịt tai lại, không nghe thấy mọi lời nói hay tiếng động bên ngoài nữa, thế nhưng con chẳng có ý thức về cái gì cả”, ông đáp : “Hãy cố ngậm miệng lại, giữ im lặng, không phải chỉ ở bên ngoài mà cả ở bên trong bản thân con”. Thật vậy, nếu chúng ta tự quan sát bản thân mình, chúng ta thấy có một cái gì đó liên tục nói ở trong bản thân mình, bao giờ cũng có những tiếng nói đến từ những tiểu nhân cách và từ cái vô thức của chúng ta, những tiếng la hét bên trong liên tục. Chính vì thế, sự im lặng bên ngoài là không đủ. Thậm chí cũng không cần thiết : người ta có thể tĩnh tâm cả ở giữa những tiếng ồn ào.

Giai đoạn thứ hai là giai đoạn suy ngẫm đích thực, và trước hết là suy ngẫm về một chủ đề xác định bằng một câu hay bằng một từ. Chặng thứ nhất là sự suy nghĩ trí tuệ, nó phải đưọc tiếp theo bằng một cái gì sâu hơn, sinh động hơn. Đây là sự cảm nhận phẩm chất, ý nghĩa, chức năng, giá trị của cái được suy ngẫm, có ý thức rõ về nó và, có thể nói, cảm thấy nó đang sống và đang hành động trong bản thân chúng ta. Thay cho những lời lẽ, chúng ta sử dụng những hình ảnh, những tượng trưng được mắt ta nhìn thấy và được hình dung ở bên trong chúng ta.

Thật khó khăn, nếu không phải là không thể, khi diễn dạt bằng lời lẽ những gì có trong chặng cao nhất của sự suy ngẫm. Người ta chỉ có thể nhắc tới nó như một trạng thái tự đồng nhất sâu kín với đối tưọng được suy ngẫm, đến mức người ta không thấy tách mình ra khỏi nó (mất đi tính đối ngẫu với nó). Sau đó, khi không sử dụng một đối tượng nào nữa, sự suy ngẫm trở thành một trạng thái yên tĩnh hoàn toàn, trạng thái im lặng nội tâm, chỉ cảm thấy mình “tồn tại” trong ý thức tồn tại thuần túy.

Lúc đó, với ý thức trọn vẹn, người ta tới được khu vực, lĩnh vực thưòng được coi là siêu thức. Ở chặng này, người ta có thể thể nghiệm về những phẩm chất và hoạt động tâm lý – tâm linh khác nhau trong cái siêu thức. Đây không phải là một cái gì trừu tượng, mơ hồ, tan dần, như những người chưa hề có những thể nghiệm này tưởng. Đây là một cái gì sống động, mãnh liệt, làm vẻ, năng động, được cảm nhận như có tính hiện thực hơn kinh nghiệm thông thường, dù là ở trong nội tâm hay ở bên ngoài. Những đặc trưng chủ yếu của sự thể nghiệm này là :

  1. Một sự cảm nhận ánh sáng, mang lại một sự chiếu sáng chung, hoặc một sự soi sáng những vấn đề và những tình huống mà ý nghĩa của chúng bây giờ mới được phát hiện.
  2. Một cảm giác thanh bình, thái bình, bất kể hoàn cảnh bên ngoài hay trạng thái nội tâm là thế nào.
  3. Một cảm giác về sự hài hòa và vẻ đẹp.
  4. Một cảm giác vui mừng hoan hỉ, như Dante đã mô tà rõ.
  5. Một cảm giác về sức mạnh, sức mạnh của tinh thần.
  6. Một cảm giác về sự rộng lớn, về tính phổ biến, về tính vĩnh hằng.

Tất cả những đặc trưng ấy không tách khỏi nhau, mà thâm nhập nhau. Đó là một cái gì mà Dante đã diễn tả một cách tuyệt diệu.

Những thể nghiệm về suy ngẫm cao như vậy, tất nhiên, không thể là thường hằng, nhưng cả khi chúng kết thúc, chúng cũng tiếp tục đẻ ra những hiệu ứng thường làm thay đổi nhân cách con ngưòi ở chiều sâu. Ngoài ra, chúng còn làm ổn định dần dần trung tâm ý thức cá nhân và khu vực ý thức bình thường ở những trình độ ngày càng cao hơn. Khu vực này có thể đạt tới đường phân chia ranh giới (không phải là chia cắt, mà là phân biệt) giữa cái vô thức trung bình và cái siêu thức, khiến cho ý thức thức tỉnh bao giờ cũng được chiếu sáng ở một mức nào đó.

Điều đó có thể làm cho sự đi xuống của những trực giác hay ngẫu hứng được dễ dàng hơn và thường xuyên hơn. Đỉnh cao nhất trong việc đạt tới nó một cách tượng trưng là sự hòa hợp của trung tâm ý thức cá nhân với Ngã tâm linh. Tôi muốn lưu ý rằng, trong các biểu đồ trên đây, ngôi sao chỉ Ngã tâm linh được vẽ bắc qua mặt bên trong và mặt bên ngoài của hình bầu dục (như cưỡi ngựa bỏ hai chân sang hai bên). Điều đó nói lên rằng Ngã vừa mang tính cá nhân, vừa mang tính phổ biến, tiếp xúc vỏi Hiện thực siêu việt.

Một hiệu ứng khác của những thể nghiệm ấy là hành động ngẫu hứng, xung lực mạnh mẽ thúc đẩy tới chỗ hành động và trước hết tới chỗ thể hiện, lan tỏa, chia sẻ các kho báu đã được phát hiện và được chinh phục với những người khác, rồi tới chổ hợp tác với tất cả mọi người có thiện chí, với tất cả những ai cũng có những thể nghiệm tương tự, nhằm xua tan những bóng tối ngu dốt làm mù quáng loài người, xóa bỏ những xung đột xâu xé nó, chuẩn bị cho một nền văn minh mới, trong đó mọi người sẽ thực hiện những tiềm năng đáng ngạc nhiên vốn có của mình, trong niềm vui và trong sự hòa hợp.

Trích từ sách “Sự phát triển siêu cá nhân” – Roberto Assagioli

Nghiên cứu tôn giáo
Ta có thể ẩn mình trong vỏ hạt dẻ những vẫn là Thượng Đế của vũ trụ vô biên.
Share:
Nghiên cứu tôn giáo

Leave a reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *