Bây giờ tôi sẽ bàn tới những quan hệ giữa cái hữu thức và những gì nó có thể nhận được hay nắm bắt được từ cái siêu thức. Năng lực đón nhận những yếu tố từ trên cao của cái hữu thức có thể được gọi là sự giao cảm từ xa theo chiều dọc (télépathie verticale), để phân biệt nó với sự giao cảm từ xa theo chiều ngang (telépathie horízontale), trong đó những yếu tố bên ngoài tư duy cá nhân hay tập thể đến với chủ thể, từ bên ngoài, theo chiều ngang. Người ta cũng có thể gọi nó là ’Sự giao cảm từ xa bên trong” vì nó diễn ra ở chính bên trong cá nhân. Nhưng ở đây, cần phảì cảnh báo : rất khó phân biệt những gì đến từ cái siêu thức cá nhân với những gì đến từ những lĩnh vực còn cao hơn nữa, từ những trình độ siêu thức bên ngoài cá nhân. Càng lên cao, những giới hạn của cá nhân càng bị xóa nhòa. Càng lên cao, con người càng thống nhất với toàn thể. Vì thế, mọi sự mô tả, mọi thuật ngữ chỉ có tính chất chỉ dẫn, tương đối. Lời nói bao giờ cũng mang tính tượng trưng, ám chỉ, nhất là trong trường tâm lý – tâm linh.

Từ “giao cảm từ xa” có nghĩa là ảnh hưởng từ xa, mà ở đây, đó là nói tới một khoảng cách tâm lý, một khoảng cách giữa cái tôi hữu thức và cái siêu thức. Cũng như trong trường hợp giao cảm từ xa theo chiều ngang. người ta có thể phân biệt thành hai cách : cách tự phát và cách được gây ra hay thực nghiệm.

Giao cảm từ xa tự phát là đón nhận, dù không muốn, những án tượng đến từ xa mà sau đó người ta thấy phù hợp với hiện thực. Trong giao cảm từ xa thực nghiệm, một người phóng đi một ý nghĩ, một hình ảnh, và một người khác tìm cách đón nhận những thứ đó. Trong giao cảm từ xa theo chiều dọc cũng như vậy. Có một sự giao cảm từ xa theo chiều dọc tự phát. Thuộc vào lĩnh vực này là tất cả những hiện tượng ngẫu hứng, nghệ thuật, văn học, âm nhạc ; những trực giác, những hình thức linh tính mang tính chất cao ; những xung lực nhằm thực hiện những hành vi anh hùng, cũng như sự lóe sáng huyền bí. Những nội dung siêu thức này sinh ra, đi xuống ý thức thức tỉnh một cách tự phát và được cái tôi hữu thức nhận biết. Nhưng, ngay cả trong trường hợp này, các quá trình đó có thể được thúc đẩy hay được cố ý gây ra bằng những bài tập tâm linh, qua đó người ta có thể thu hút, tạo điều kiện dễ dàng cho sự đi xuống của các thông điệp và của các luồng siêu thức vào ý thức.

Giao cảm từ xa theo chiều dọc có tầm quan trọng rất lớn về khoa học và con người. Về mặt khoa học, nó xác nhận sự tồn tại của khu vực cao nhất này của thực thế chúng ta ; về mặt con người, đó là phần tốt nhất của chính chúng ta, khi có được thu hút, được ý thức, rồi được sử dụng một cách sáng tạo vào những mục đích có ích. Nhưng tầm quan trọng này vẫn còn xa mới được thừa nhận, nếu không chúng ta đã sống theo một lối khác hẳn !

Một sự giống nhau có thể giúp chúng ta hiểu được điều đó. Nếu chúng ta biết rằng có một Hiền nhân vĩ đại đang tồn tại với những quyền năng tâm linh lớn, một Hiền nhân vô tư và đầy thương yêu đối với chúng ta, chắc chắn chúng ta sẽ hết sức mong muốn nói chuyện với ngài, xin ngài khuyên bảo và giúp dữ. Nếu ngài sống ẩn náu trên một ngọn núi, chắc hẳn chúng ta sẽ sẵn lòng chuẩn bị trèo lên đó để gặp ngài. Chắc hẳn chúng ta sẽ tuân theo kỷ luật chuẩn bị tâm lý – tâm linh đặc biệt, để có được sự thuyết giảng quí báu của ngài và để được cổ vũ bởi năng lượng và tình thương yêu từ ngài tỏa ra. Chúng ta sẽ thấy rõ rằng sự giúp đỡ của ngài có thể làm cho chúng ta tránh được những sai lầm, những đau khổ và những nỗi gian lao, và làm biến đổi cuộc đời của chúng ta một cách thật sự.

Thế mà, một Hiền nhân như vậy, một Thầy như vậy đang tồn tại ; ngài đang ở gần chúng ta, thậm chí hiện hữu trong mỗi chúng ta. Đó là cái Tôi cao nhất, là Ngã tâm linh. Để đến với nó, chúng ta phải làm một cuộc hành trình thật, nhưng là ở trong các thế giới bên trong chúng ta. Để đi tới nơi cư ngụ của nó, cần phải leo lên tới những độ cao của cái siêu thức. Và chúng ta phải có một sự chuẩn bị thích hợp về mặt tâm lý – tâm linh để có thể chịu được luồng năng lượng của nó dồn tới, để đón nhận những thông tin tinh tế của nó bằng cách phân biệt những thông điệp ấy với tất cả những tiếng nói nội tâm khác, để hiểu và lý giải được những tượng trưng của nó. Cuối cùng chúng ta phải sẵn sàng thực hiện những khuyên bảo của nó với một ý chí vững chắc và trọn vẹn.

Sự chuẩn bị ấy không dễ dàng. Ngã và cái tôi cá nhân xem xét các sự vật, các sự kiện, các thực thể theo lối rất khác nhau. ngã và ý thức thông thường, tự phát của chúng ta, với “cái nhìn ngắn” của nó như Dante nói, có một cách phán xét các sự vật và nhìn nhận tương lai của chúng ta rất khác nhau. Những chỉ dẫn của Ngã phù hợp với cái thiện đích thực, nhưng cũng có thể trái với những ham muốn và ưa thích cá nhân của chúng ta. Ngã không đòi hỏi những hy sinh theo nghĩa thông thường và sai lạc như những sự từ bỏ bị bắt buộc và khó khăn. Nhưng để dành thời gian của chúng ta vào những gì có giá trị hơn như một điều cần thiết, nó kêu gọi loại bỏ dần nhiều cái, nhiều thói quen và hoạt động có hại và cô ích hoặc chỉ là không quan trọng mấy.

Ngoài ra, với sự sáng suốt và tình yêu thương đầy thương cảm của nó, Ngã không đòi hỏi chúng ta phải đến đó ngay lập tức và hoàn hảo. Nó nhẫn nại và có thể chờ đợi, vì biết rằng chúng ta rồi sẽ đạt tới mục đích đã định, chậm chạp nhưng chắc chắn, mục đích đã được nhìn thấy từ lúc khởi đầu cuộc hành hương trong sự tiến hóa của chúng ta. Nói cách khác, Ngã hướng theo cái vĩnh hằng, hay nói đúng hơn, nó sống trong cái vĩnh hằng, nhưng trong cái vĩnh hằng “hiện tại” mà không phải là trong cái vĩnh hằng thuần túy siêu việt bị cắt khỏi quá trình phát triển của chúng ta.

“Cái vĩnh hằng hiện tại” là một từ ngữ nghịch lý phải được nhận biết bằng bản năng và cho phép hiểu được một chân lý căn bản, chân lý về các quan hệ giữa cái siêu việt và cái nội tại, giữa thực thể và sinh thành. Cuộc sống trong tính tổng thể của nó chính là sự tổng hợp của thực thể và sinh thành. Trong chúng ta, cả hai đều – và phải – hiện hữu, đều được ý thức và đều hoạt động. Chúng ta phải sống chăm chú và có ý thức về thời điểm đang đi qua, nhưng trên nền của tính vĩnh hằng. Thế nhưng sự tổng hợp cái tức thời và cái vĩnh hằng là chu kỳ. Cuộc sống diễn ra thành các chu kỳ, tức là những thời điểm gần với nhau một cách hữu cơ bằng một cái gì làm cho chúng trở thành siêu việt: Cái vĩnh hằng. Một cách diễn đạt tổng hợp được chứa đựng trong cách diễn đạt “cái hiện hữu vinh quang và vĩnh hằng”.

Để thiết lập mối quan hệ có ý thức với Ngã, cần phải đồng cảm, hòa hợp với nó. Ví dụ về chiếc máy thu thanh có thể giúp chúng ta hiểu được điều này. Thoạt đầu, người ta tìm cách xây dựng những bộ thu rất mạnh bằng cách tăng số đến lên gấp nhiều lần, nhưng người ta nhanh chóng nhận ra rằng việc tăng công suất ấy có hại cho tính thuần khiết và khả năng chọn lọc của âm thanh. Thế là dần dần người ta coi khả năng chọn lọc, độ sáng rõ của sự thu nhận là quan trọng hơn và chỉ cần có công suất vừa đủ để bắt được sóng truyền đi.

Đối với chúng ta cũng vậy. Vấn đề không phải là ở sự “thu nhận” (theo nghĩa nhận được quá nhiều thông điệp từ mọi phía). Đây là sự phát triển khả năng chọn lọc ngày càng tinh tế hơn. nhạy bén hơn. Để có sự chuẩn bị cần thiết ấy, cần phải vượt qua những do dự, những sự nổi loạn của tính vị kỷ và lười biếng tinh thần của chúng ta – tất cả chúng ta đều lười biếng về tinh thần, dù có che đậy điều đó bằng một tính tích cực bên ngoài, mà nhiều khi đó chỉ là một sự trốn thoát, một tính thụ động được che đậy bằng sự hoạt động. Nhưng chúng ta có thể thành công nếu thường xuyên hiểu rõ và nhớ rằng làm như vậy cũng không bõ công. Vị Thầy nội tâm, Ngã tâm linh hiểu hết mọi cái, nhìn thấy tương lai, có những quyền năng đáng kinh ngạc mà chúng ta không thể định được giới hạn. Sự hướng dẫn, gợi ý và những sự giúp đỡ khác nhau của nó có thể đem lại cho chúng ta ánh sáng, sự yên ổn và vững tâm, có thể gây ra niềm vui và tình thương yêu ở chúng ta, và có thể biến chúng ta thành những công cụ hữu hiệu cho điều tốt lành của những người khác.

Những tuợng trưng của Ngã rất khác nhau, và mỗi cái chỉ ra, gợi ý cho chúng ta một mặt của nó. Trong số những tượng trưng thường thấy nhất, người ta thấy có: ngôi sao ; vừng lửa tỏa chiếu ; một nhân vật thiên thần mà người phương Đông gọi là “Thiên thần mặt trời” ; vị Thầy nội tâm ; bậc Hiền nhân già nua ; vị anh hùng ; chiến binh nội tâm.

Nhưng chính chúng ta phải cầu viện tới nó (Ngã) ; chính chúng ta phải đi bước đầu tiên, mở cửa, tạo ra kênh đón nó. Chỉ có như vậy, Ngã mới có thể đến với chúng ta. vì nó không bó buộc cũng không áp đặt. Chúng ta được trao cho một ý chí tự do và, dù thường khi chúng ta không biết sử dụng nó, thì đó vẫn là vật tặng quí giá nhất mà chúng ta đã nhận được, vì qua những kinh nghiệm, những sai lầm và những đau khổ của chúng ta, ý chí đó dẫn chúng ta tới sự thức tỉnh. Ngã không bó buộc gì hết. nhưng nếu chúng ta cầu viện tới nó, nó sẽ đáp lại.

Người ta không ngừng cảm thấy nghịch lý của tính lưỡng phân và tính thống nhất của thiên tính. Từ ngôi sao, từ cái Tôi tâm linh toát ra cái tôi cá nhân, như cái phản ảnh của nó. Ở đây người ta khám phá ra một trong những ý nghĩa của chuyện ngụ ngôn về đứa con hư trở về nhà. Cái tôi cá nhân là đứa con hư đi xuống thế giới vật chất và quên mất nguồn gốc của nó, cho tới khi đã tha hồ làm dù mọi sự ngu xuẩn rồi, đã phạm tất cả mọi lầm lạc rồi (theo hai nghĩa : sai lầm và lạc đường), nó mới lại cảm thấy buồn nhớ ngôi nhà bố mẹ, đi tìm lại ngôi nhà đó và cuối cùng tìm được.

Nhưng chỉ chấp nhận, thừa nhận về mặt trí tuệ tính lưỡng phân trong tính thống nhất, cũng chưa đủ. Cần phải làm điều đó, nhưng đó chỉ mới là bước thứ nhất. Còn phải thực hiện nó, trải nghiệm nó. Và trước khi đi tới chỗ thống nhất lại, cần phải có cả một thời kỳ “đối thoại nội tâm” đầy nhọc nhằn, đầy những cầu xin, những yêu cầu và những đáp ứng, rồi dần dần hai cực xích lại gần nhau với những tia lửa ngày càng nhiều hơn và sáng hơn và, đến một lúc nào đó, “đụng nhau”, rồi lại tách khỏi nhau, cho đến lúc đại thanh bình, khi hai cực đó trở thành Một.

Trích từ sách “Sự phát triển siêu cá nhân” – Roberto Assagioli

 

Nghiên cứu tôn giáo
Ta có thể ẩn mình trong vỏ hạt dẻ những vẫn là Thượng Đế của vũ trụ vô biên.
Share:
Nghiên cứu tôn giáo

Leave a reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *